
Nhân dịp sinh nhật, một quý bà quyết định tự thưởng cho mình một lần căng da mặt cho “hồi xuân nhẹ nhàng”. Làm xong, bà soi gương mà suýt nữa tự xin số điện thoại của chính mình vì thấy trẻ ra quá.
Trên đường về, bà ghé vào một quán ăn nhỏ, gọi một bữa thật ngon để ăn mừng nhan sắc vừa được nâng cấp.
Ăn xong, trước khi rời quán, bà hí hửng hỏi ông chủ:
“Ông nhìn tôi đoán xem tôi bao nhiêu tuổi?”
Ông chủ nhìn một lát rồi đáp:
“Chắc khoảng 35 tuổi.”
Nghe vậy, bà vui như trúng khuyến mãi 50%, cười tít mắt:
“Ôi, ông khéo quá! Thật ra tôi 45 tuổi rồi đấy.”
Nói xong, bà bước ra khỏi quán với tâm trạng lâng lâng, đi đứng cũng nhẹ như đang catwalk.
Một lát sau, đứng chờ xe buýt, bà lại gặp một ông cụ lớn tuổi. Vẫn còn đang phấn khích vì được khen trẻ, bà liền hỏi:
“Cụ ơi, cụ đoán xem tôi bao nhiêu tuổi?”
Ông cụ nheo mắt nhìn rồi nói:
“Tôi năm nay 85 tuổi rồi, mắt mờ lắm, nhìn không rõ. Nhưng tôi có một khả năng đặc biệt: chỉ cần sờ ngực kiểm tra một chút là tôi có thể đoán tuổi rất chính xác.”
Quý bà nghe xong hơi ngại, nhưng nhìn quanh thấy bến xe vắng tanh, lại tò mò không biết khả năng đặc biệt của ông cụ có thật không, nên bà miễn cưỡng đồng ý.
Sau vài phút “kiểm tra”, ông cụ nghiêm túc phán:
“Bà 45 tuổi.”
Quý bà đứng hình mất mấy giây, mắt tròn xoe:
“Trời ơi! Sao cụ đoán chuẩn thế? Cụ đúng là thần kỳ!”
Ông cụ bình thản đáp:
“Có gì thần kỳ đâu… lúc nãy tôi đứng ngay sau bà trong quán ăn.”
